8/3 là một ngày lễ lớn của năm, đó cũng là thời gian mà người phụ nữ được ưu ái nhất, quan tâm, lo lắng, chia sẻ. Nhưng đối với gia đình tôi. 8/3 là “một ngày như mọi ngày”. Mẹ vẫn xấc bấc xang bang từ sáng đến tối mịt. 6h sáng tất tả đi làm. 6h tối về đến nhà lại tất tả đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo.
Những công việc tưởng chừng không có tên nhưng vẫn cứ bám riết lấy mẹ, quẩn quanh cuộc sống và chiếm trọn thời gian qúi báu trong một ngày của mẹ. Mẹ tôi vẫn thế.

Nhiều lúc, tôi tự hỏi đàn ông trong nhà tôi làm gì? Một ngày của bố tôi như sau: sáng 7h dậy, ăn sáng đi làm, chiều 4h về nhà. Tắm rửa, nghỉ ngơi, ăn cơm, tưới cây, chơi game, đọc báo, xem ti vi…
Ngày còn nhỏ, tôi vẫn thường thắc mắc, tại sao phụ nữ lại phải làm quá nhiều công việc không tên như vậy, và luôn thầm tự nhủ, nếu có kiếp sau, tôi sẽ là con trai, thà chết chứ cũng xin được làm con trai. Vì sao ư? Vì đàn ông bây giờ(hay ít ra là đàn ông trong nhà tôi sướng quá).
Người ta bảo ngày xưa, định kiến xã hội phân công rất rõ ràng, đàn ông lo việc kinh tế, đàn ba lo quá xuyến gia đình. Xét về một góc độ nào đó, thì đây cũng tạm gọi là bình đẳng về giới. Còn ngày nay thì sao. Xin thưa là không còn như vậy nữa đâu!

Đàn bà cũng đi làm, không đi làm thì bị cho là vô dụng, là ăn bám chồng. Đàn bà cũng đi làm, đi làm cũng phải về nhà lo lắng cơm nước đầy đủ, làm những không việc không tên kia, nếu không thì sẽ bị cho là “đàn bà hư”.
Bài bình luận
Bình luận